DIỄN ĐÀN TRƯỜNG THPT THANH CHƯƠNG 3


 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Top posters
songlamemdem (490)
 
123break (218)
 
dien dan tc3 (140)
 
tieuzai9x (118)
 
gabong (99)
 
ButXiTin (90)
 
bolide (88)
 
sen_bo_hung (87)
 
bunleo (85)
 
linhtinh (84)
 
Latest topics
» Aquafadas BannerZest Pro V3.1.4 (Mac OSX)
by jaesgushdtcfoznsyp Wed 09 Dec 2015, 8:16 pm

» Crustacea-Unification 2-2011-COCMP3.rar 1
by jaesgushdtcfoznsyp Mon 30 Nov 2015, 2:09 am

» Download Mathrubhumi Malayalam Calendar 2009 Pdf
by jaesgushdtcfoznsyp Sat 28 Nov 2015, 7:31 pm

» {Rambo 2012 Kannada Movie DVD-RIP XviD ASAP}
by jaesgushdtcfoznsyp Sun 11 Oct 2015, 10:39 am

» Khwahishen Bar Bar Yar Ki Karo
by jaesgushdtcfoznsyp Tue 15 Sep 2015, 11:18 pm

» Foto De Novinhas No Banheiro Da Escola
by jaesgushdtcfoznsyp Sat 04 Jul 2015, 11:01 pm

» Foto De Novinhas No Banheiro Da Escola
by jaesgushdtcfoznsyp Sat 04 Jul 2015, 10:55 pm

» Foto De Novinhas No Banheiro Da Escola
by jaesgushdtcfoznsyp Sat 04 Jul 2015, 10:53 pm

» Foto De Novinhas No Banheiro Da Escola
by jaesgushdtcfoznsyp Sat 04 Jul 2015, 10:53 pm

» Foto De Novinhas No Banheiro Da Escola
by jaesgushdtcfoznsyp Sat 04 Jul 2015, 10:52 pm

» Nina Love Songs
by jaesgushdtcfoznsyp Tue 09 Jun 2015, 3:23 pm

» Digital_insanity_keygen
by flemmudi Tue 16 Jul 2013, 2:21 am

» Wifi Hack Password 2013 Pass.txt
by flemmudi Sat 13 Jul 2013, 4:01 am

» Allok 3gp Psp Mp4 Ipod Video Converter 6.2.0603 Serial Key.rar.rar
by flemmudi Thu 11 Jul 2013, 11:52 am

» Schweser Pro 2012 Level 1 Download
by flemmudi Wed 10 Jul 2013, 6:56 am


Share | 
 

 Người về từ “địa phủ” và 9 chiếc răng lưu lạc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
songlamemdem
۩۞۩ ♥ ANH ĐI ANH NHỚ QUÊ NHÀ ♥۩۞۩
۩۞۩ ♥ ANH ĐI ANH NHỚ QUÊ NHÀ ♥۩۞۩


Nghề Nghiệp : Sinh Viên
Nơi sinh : Thanh Liên
Chỗ ở hiện nay : Xóm Liên Sơn-Thanh Liên-Thanh Chương-Nghệ An
Posts : 490
Points : 1318
Thanked : 104
Tham Gia Từ : 13/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Người về từ “địa phủ” và 9 chiếc răng lưu lạc    Sat 11 Dec 2010, 3:03 pm

Ông - cựu tù Vũ Minh Tằng nuốt 9 cái răng của mình rồi bới phân tìm lại “chùm răng” suốt hơn 30 năm, trước khi hiến chúng cho bảo tàng. Gặp tôi, ông Tằng khóc: “Tôi về từ địa phủ, không bao giờ dám nghĩ mình còn sống trở về cùng 9 chiếc răng lưu lạc đó”…
Vừa rồi, ra khu vực di tích nhà tù Phú Quốc (tỉnh Kiên Giang), tôi đã tìm bằng được viên cai ngục thuộc loại tàn ác nhất trong lịch sử Việt Nam Trần Văn Nhu (năm nay 83 tuổi). Trong gần ba chục trò tra tấn dã man đối với cộng sản hồi trước năm 1973, hãi nhất là trò dùng gậy đục gãy từng chiếc răng của người tù, rồi bắt họ tự uống máu, tự nuốt răng mình.
Cựu tù Vũ Minh Tằng đang sống cách đảo Phú Quốc khoảng 2.000km (xã Vĩnh Hào, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định) là nạn nhân thảm khốc nhất bởi “những trò chơi của quỷ”. Ông đã nuốt 9 cái răng của mình rồi bới phân tìm giữ lại “chùm răng” suốt hơn 30 năm, trước khi hiến chúng cho bảo tàng. Gặp tôi, ông Tằng khóc: “Tôi về từ địa phủ, không bao giờ dám nghĩ mình còn sống trở về cùng 9 chiếc răng lưu lạc đó”.


Tám chiếc răng của ông Tằng hiện đang trưng bày tại Bảo tàng Chiến sỹ cách mạng bị địch bắt tù đày (Phú Xuyên, Hà Nội).


Sống sót từ “gậy biệt ly” và “vồ sầu đời”

Căn nhà đơn sơ ở thôn Tiên Hào có 3 người già nua, đầy tật bệnh. Ông Tằng 70 tuổi. Bà Nguyệt (vợ ông) cũng đã ở tuổi 72, bệnh thấp khớp làm hai đầu gối bà to như cái đấu, đi lại rù rờ. Em trai ông Tằng tên là Vũ Văn Mỹ, năm nay 63 tuổi, trèo tổ chim cu ngã gãy cột sống liệt toàn thân, mất trí từ năm 13 tuổi, đã được bà Nguyệt chăm bẵm từ miếng ăn, giấc ngủ cho đến tắm táp, vệ sinh suốt 50 năm qua. “Rõ khổ, lúc ông Tằng đi bộ đội rồi bị địch đưa ra nhà tù Phú Quốc, bao nhiêu năm không có tin tức sống chết thế nào. Tôi ngày nào cũng tắm cho chú em trần truồng kia, nhiều người đến cứ buồn bã hỏi: “Chồng cô bị tàn tật thế từ bao giờ vậy?”- bà Nguyệt ngậm ngùi.
Hai ông bà lấy nhau, đẻ được một đứa con, bà đang mang thai đứa thứ hai, thì năm 1962, ông Tằng cùng 8 thanh niên nữa ở Tiên Hào xung phong vào chiến trường đánh Mỹ. Vào đến hang Đá Chẹt trong Quảng Ngãi, trong một trận huyết chiến, ông Tằng bị thương ở hộp sọ bên phải vẫn cố thủ trong hang tiêu diệt địch. Bọn chúng tức tối, thả lựu đạn cay, hơi ngạt xuống; rồi cứ thế khênh tất cả vào bệnh viện trong Quy Nhơn. Lúc tỉnh dậy, chúng lấy lời khai rồi đưa ông và nhiều đồng đội khác lên máy bay ra nhà tù Phú Quốc. Bắt đầu từ năm 1968, cuộc đời ông Tằng thật sự rơi vào chốn “địa phủ” của các trò tra tấn dã man. Năm 1973, sau 8 năm ở tù, được trao trả theo Hiệp định Paris, người tù cộng sản Vũ Minh Tằng chỉ còn có 23kg. Trong cạp quần ông có giắt 8 cái răng của mình.


Dù là một ổ bệnh, dù tận khổ, ông Tằng và vợ vẫn phải chăm sóc một người em trai tàn tật 63 tuổi. Vợ ông Tằng đã chăm sóc từng ly từng tý "đứa trẻ già" sống thực vật này suốt 50 năm qua!


“Tôi không tin là tôi còn có thể sống được, nhưng chẳng may tôi sống mà trở về, thì tôi sẽ dùng những chiếc răng này để làm kỷ niệm về một thời không thể nào quên. Và, khi tôi chết, nhất định con cháu phải thả chùm răng của tôi vào quan tài cho “đủ bộ”...” - ông Tằng tiếp:

“Năm 1971 ấy, tôi là Bí thư Chi bộ của Phân khu A2 gồm 1.800 tù nhân ở nhà ngục Phú Quốc, tôi tổ chức cho anh em vượt ngục. Phải đào hầm, khoét ngạch mất đúng 1 năm, đất đá nghiền vụn dúi vào các thùng phuy đựng xỉ than của trại, tống ra bãi thải. Gần 100 chiến sĩ “độn thổ” từ phòng giam ra ngoài, biến mất trong rừng caosu cổ thụ của đảo, họ phối hợp với dân chài vượt biển vào đất liền. Tổ chức cho anh em chạy xong, thì trời cũng sáng, lại bị mấy đứa “gián điệp” được địch cài vào đóng giả tù nhân nó tố cáo, thế là tôi bị chúng đem đi tra tấn.
Thằng cai ngục ác ôn Trần Văn Nhu cùng đám quân cảnh đem tôi và một số người lên. Nó bảo: Mày giỏi lắm. Tao sẽ cho mày chết từ từ, vừa chết vừa nhớ vợ con và đồng đội, quê hương, chứ bắn mày bòm một cái vứt xuống biển thì quá dễ. Thỉnh thoảng, bọn chúng cáu tiết đứng trên chòi cao, nã cối 82 ly hoặc xả súng liên thanh bắn chết vài chục người tù, rồi mất 5 xu mua giấy viết một tờ trình là “tù cộng sản nổi loạn buộc phải nổ súng”, thế là xong! Nhu dùng một cái ống tuýp sắt dài, gọi là “gậy biệt ly” và một cái vồ gỗ lớn, gọi là “vồ sầu đời” (ý rằng, đã bị dùng “dụng cụ đặc biệt” đó thì chỉ có sầu đời mà ly biệt với dương gian!) để tra tấn tôi. Nó bắt tôi há miệng, “tao xin cái răng”, “à, thế mày cho tao cái nào”, tôi tức quá, bảo “gậy của mày, mạng tao trong tay mày, mày lấy cái nào thì cứ lấy”. Nhu dùng tuýp sắt ghè thẳng vào miệng tôi, một cái răng gãy, máu tuôn xối xả, nó bắt tôi uống hết máu của tôi, giọt nào chảy ra ngoài miệng là nó giết. Tôi không nuốt được cái răng dài gồm cả chân răng nhọn hoắt của mình, nó cho quân cảnh xả nước vào miệng tôi ào ào. Lần lượt, 9 cái răng chui vào miệng tôi trong một buổi tối tra tấn. Hôm đó là cuối tháng, trời tối lắm. Bụng tôi chướng, tức anh ách như có ai cầm dao mà rạch dọc, rạch ngang. Trong bụng toàn máu của tôi cộng thêm rất nhiều nước lã do chúng nó cạy miệng xả vào.


Ông Vũ Minh Tằng, từ gương mặt cho đến hai đầu gối đều lạo xạo mảnh đạn và những mảnh xương vỡ vụn vì chiến tranh cùng các đòn tra tấn ở "địa ngục trần gian" nhà tù Phú Quốc.


Tôi ngất đi, khi tỉnh lại thì Nhu dùng “vồ sầu đời” tiếp tục đập. Nó dùng cái tấm sắt có lỗ tròn sắc lẻm, đặt vừa khít gót chân người tù, rồi cứ thế nện vào đầu gối họ. Đầu gối vỡ, xương bánh chè vỡ, gót chân cũng... bị lỗ sắt tròn tiện mất từng khoanh. Hai đầu gối tôi lạo xạo vỡ như vỏ trứng gà luộc. Nó cứ đập từng chày một, xương ở chân tôi cứ vỡ dần, nó không cho tôi ngất, cứ phải “hà hơi tiếp sức” bao giờ tôi tỉnh thì nó mới đánh tiếp. Rồi nó dùng những cái đinh mười phân đóng vào các ống chân, đầu gối của tôi. Tôi bị ném vào chuồng cọp biệt giam. Có khi tôi và các người tù phải đi “tiểu” ra tay mình, rồi chia nhau mỗi người uống một hớp để sống. Có khi, chúng nấu cơm, nặn thành từng viên như viên bi, bắt chúng tôi lăn với máu và... phân người để ăn”.

Ông Tằng đã kỳ công “phục kích” trong những lần đi đại tiện sau ngày nuốt 9 cái răng của mình. Ăn, ngủ, phóng uế tại phòng biệt giam, thế là lần nào ông cũng loay hoay bới các đống phân của mình, vê nhỏ nó ra, tìm kiếm bằng được những chiếc răng bị nuốt. Ông giữ “chùm” răng đó suốt hơn 600 ngày tù tội, bằng cách bí mật giắt nó trong cạp quần rồi tìm cách khâu lại. Ông giữ chùm răng đó trong suốt 30 năm, trước khi trao chúng cho bảo tàng mượn.
Sau gần 40 năm nheo nhóc, quặt quẹo chiến đấu với bệnh tật, tháng 6 năm 2010, ông Tằng mới có điều kiện chụp chiếu lại toàn bộ cơ thể mình. Kết quả đã làm các bác sĩ kinh ngạc. Mảnh đạn R15 vẫn găm ở hốc mắt bên phải ông Tằng, sờ tay cũng thấy lổn nhổn, đụng dao kéo vào là... mù. Hiện ông phải đeo kính 13 “phẩy” mới nhìn mọi vật mờ mờ được. Hộp sọ bên phải bị thương (vỡ xương chũm), màng nhĩ thủng, tai bên phải điếc hoàn toàn, nhìn bằng mắt thường cũng thấy khuyết cả một khung xương, đút vừa cái chén uống nước. Hai đầu gối ông Tằng sờ vào thấy lạo xạo xương vỡ do “vồ sầu đời” tấn công. Hai rẻ xương sườn bên trái bị gãy, 4 đốt xương sống bị nứt và chẻ vỡ... do bị quân cảnh đấm đá và dùng vồ tra tấn. Lại thêm thủng dạ dày, viêm hang vị, bệnh thấp khớp hoành hành.


Sau hơn 30 năm âm thầm chiến đấu với bệnh tật, giữa năm 2010 vừa rồi, ông Tằng mới có tiền đi khám bác sỹ một lần. Và, những kết quả "chiếu chụp" đã khiến các bác sỹ phải kinh ngạc.


Khi chết, tôi sẽ bảo các con lên bảo tàng xin lại 8 cái răng
Cuộc khám bệnh tổng thể vừa qua khiến ông Tằng nghĩ nhiều hơn về cái răng lưu lạc thứ chín. “Chẳng là, rõ ràng tôi nuốt 9 cái răng bị thằng Nhu đập gãy. Nhưng mấy tháng sau khi tôi nuốt, lần nào cũng vo viên phân của mình, mà tuyệt nhiên tôi mới chỉ “đón nhận” được 8 cái răng từ trong bụng mình trôi ra. Vừa rồi đi siêu âm, các bác sĩ đã tìm thấy vật màu đen cứng ngắc đó. Tôi mừng lắm. Chắc vì nó (chiếc răng) là một phần cốt nhục của tôi, nên nằm trong bụng tôi, dù gai góc thế, nhưng nó chưa bao giờ làm tôi đau đớn cả” - Ông Tằng nói rồi cười, hai tay khuỳnh lên miệng, “tóp” một cái, ông móc ra hai hàm răng giả mà rằng: “Bà ấy còn phải nhá cơm cho tôi ăn gần ba mươi năm giời. Tôi bị bẻ răng đã gần 40 năm, hơn 30 năm không có tiền làm răng giả, anh ạ. Tôi tàn phế thế, mà từ năm 1976 đến giờ, chưa bao giờ tôi đi khám bệnh, cũng chưa bao giờ được đi giám định sức khoẻ lần thứ hai. Tôi nhớ năm 1976, khi tôi về an dưỡng ở 127 Tả Ngạn, đóng ở vùng Tiên Yên (Quảng Ninh), các bác sĩ có giám định sức khoẻ cho tôi một lần, từ bấy, “chế độ” cứ theo thế 35 năm ròng.


Tôi về với chế độ của một bệnh binh 2, vừa rồi tăng “trợ cấp”, hiện nay được hưởng 1,3 triệu đồng/tháng. Tôi cũng chưa bao giờ đề nghị hay đơn từ xin với cấp trên một cái gì. Vừa rồi, đi họp các cựu tù Phú Quốc ở trên HN, anh em phải thu xếp cho “người tù đặc biệt” (họ gọi tôi thế) một chế độ ăn, ngủ riêng biệt, bởi họ chứng kiến tôi bị tra tấn và tàn phế ra sao. Rồi họ bảo, người như tôi mà thiệt thòi chế độ như vậy thì có khi tôi phải viết đơn đề nghị cấp trên cho tôi được giám định sức khoẻ, thương tật, chứ như thế này, ba cái mạng già làm sao sống nổi. Chúng tôi đều sống nhờ thuốc, chứ không phải nhờ cơm canh.
“Tôi nói vậy thôi, nhà báo đừng viết lên, kẻo người ta lại nghĩ là tôi đi đòi chế độ, với lại tiền nong. Vì cách mạng, sự sống của tôi, tôi còn không tiếc, tham gì chút tiền đó, khi mà vợ chồng tôi, người em tàn tật của tôi, cũng như trái chín trên cây cả rồi. Vừa rồi, có ông người Việt ở nước ngoài đến bảo tàng thăm... 8 cái răng của tôi, xót quá, họ gọi điện bảo tôi có đủ cơm ăn không, ước mơ điều gì nào? Tôi bảo, tôi ao ước có một cái xe lăn, anh ạ. Tôi chỉ lo, tôi sắp không đi thăm bà con, đồng đội được nữa rồi”.


Tượng đài nắm đấm, một biểu tượng bi tráng cho sự quật cường và quá nhiều hy sinh của người yêu nước Việt Nam tại địa ngục trần gian nhà tù Phú Quốc.

Tôi mở chùm ảnh liên quan đến viên cai ngục Trần Văn Nhu do tôi vừa chụp, ông Tằng xem xong, tần ngần ngồi thở dài. “Nhà báo à, tôi không thể tin được là hắn ta còn sống. Nhưng mà Nhà nước mình có chính sách nhân đạo như vậy là rất hay. Phải có “tay” Nhu đang sống, thì người đời mới dám tin là chúng tôi từng bị “quỷ sứ” hành hình như thế nào.


Ngay sau khi đọc bài Người về từ “địa phủ” và 9 cái răng lưu lạc, chiều nay (27/7), Tổng Biên tập Báo điện tử Dân trí Phạm Huy Hoàn đã quyết định trích Quỹ Nhân ái của Báo điện tử Dân trí mua tặng ông Vũ Minh Tằng, người cựu tù đảo Phú Quốc năm xưa chiếc xe lăn như mong ước khiêm tốn của ông cùng số tiền 2.000.000 đồng.

PV Dân trí sẽ đi trao tặng ngay trong ngày Thương binh liệt sỹ 27/7, để món quà thêm phần ý nghĩa - như là một sự tri ân trước những đóng góp thầm lặng mà rất cao quý của ông Vũ Minh Tằng.
Ps: chúng ta những người của thế hệ sau cần khắc cốt ghi tâm những người đã đánh đổi xương máu của mình vì nên hòa bình này,đừng vì một chút đổi mới của cuộc sống mà quên đi tất cả những người đã ngã xuống vì dân tộc Việt Nam.


Cho con về thăm lại Thanh Chương
"Nhút mặn cà chua" câu hát xưa còn đó

Thanh Chương quê nghèo suốt đời con nhớ

Thương câu nói "vụng về"...anh chê.


Nay xa quê hương con muốn tìm về

Nhút có mặn cà có chua con cũng về cho bằng được

Thanh Chương quê mình mặn mà sau trước

Nghĩa xóm tình làng mộc mạc thân thương !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thanhchuong3.tk
songlamemdem
۩۞۩ ♥ ANH ĐI ANH NHỚ QUÊ NHÀ ♥۩۞۩
۩۞۩ ♥ ANH ĐI ANH NHỚ QUÊ NHÀ ♥۩۞۩


Nghề Nghiệp : Sinh Viên
Nơi sinh : Thanh Liên
Chỗ ở hiện nay : Xóm Liên Sơn-Thanh Liên-Thanh Chương-Nghệ An
Posts : 490
Points : 1318
Thanked : 104
Tham Gia Từ : 13/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Người về từ “địa phủ” và 9 chiếc răng lưu lạc    Sun 19 Dec 2010, 1:16 pm

“Tôi biết ơn ông Tằng đã tha thứ cho tôi...”

Đầu tháng 12/2010, lần đầu tiên sau hơn 40 năm
thoát khỏi cái nhà tù đã tra tấn đến chết 4.000 người tù cộng sản, yêu
nước, ông Vũ Minh Tằng đã trở lại đảo Phú Quốc, thực hiện “cuộc gặp lịch
sử” với “ác quỷ” Bảy Nhu.

Viên cai ngục 40 năm trốn chạy


Việc đầu tiên của tôi, khi
vừa đáp xuống sân bay Phú Quốc, là phải vượt 30km đường bụi mù, xóc nảy
để le ve lượn quanh khu vực nhà Bảy Nhu thám thính.

Điện thoại cho nhiều người quen biết Bảy Nhu mà tôi từng gặp ở An
Thới, bao giờ tôi cũng chỉ dám dò hỏi sức khỏe mọi người, hỏi “bác Nhu”
độ này bệnh thấp khớp còn hành hạ nhiều không, hoặc cái ban thờ Phật của
người đàn ông ăn chay sám hối sau nhiều năm lấy mắt cá chân, đập bánh
chè, nhổ răng hàng nghìn người tù yêu nước đó có còn không...

Lần trước, để “giáp mặt” viên cai ngục được, tôi phải nhờ một đại
tá đương chức của tỉnh đội Kiên Giang viết thư tay, giới thiệu tôi với
một người thân tín của Bảy Nhu. Giờ, tìm trên mạng Google tìm kiếm một
lần nữa, tôi không tìm được một tác giả nào viết bài và trực tiếp ghi
âm, chụp ảnh Bảy Nhu ngoài... tôi ra.

Đó lại là những bức ảnh chụp lén trong sự phản đối khá cương quyết
của một ông lão biết rất rõ mình là “quỷ sống” ở cái thời không tài nào
hiểu nổi... Trước chuyến vào Phú Quốc này, tôi đã biết tin, Bảy Nhu có
đọc bài tôi viết và rất oán thán “thằng nhà báo”, nếu bây giờ ông ta
nhận ra tôi thì sao?


Cuộc gặp gỡ nảy lửa giữa người tù và viên cai ngục tàn ác nhất trong lịch sử Việt Nam.

Tiếng bước chân lao xao trên lá bạch đàn khô, chó sủa như muốn cắn
nát không gian chiều muộn, sương biển đã bắt đầu buông phủ. Căn nhà màu
hồng cô độc hiện ra giữa bạt ngàn gò đồi. Những hình ảnh nhảy múa trong
chiếc tivi giữa nhà Bảy Nhu phụt tắt.

Tôi đứng khựng lại, cả đoàn nín thở, kể như cuộc gặp gỡ sau mấy
chặng tàu bay và ôtô kia đã đổ bể ư? Theo đúng lập trình có sẵn từ nhiều
năm của Bảy Nhu, tắt tivi, tắt điện, cáo ốm, cáo vắng nhà, đi theo cửa
sau thoát vào rừng mắc võng ngủ, thế là xong.

Tôi buộc phải chuyển phương án, đứng ở cổng nhà Bảy Nhu, gọi thẳng
về Chỉ huy Biên phòng tỉnh Kiên Giang. Đồng chí Phó Chủ nhiệm Chính trị
biên phòng tỉnh gọi về cho Lưu Quang Mười, cán bộ đồn biên phòng quản lý
địa bàn Bảy Nhu sinh sống. Bộ quân phục xanh màu lá núi của Mười đứng
án ngữ trước cổng, “Bác Bảy có nhà không ạ, cháu là Mười “biên phòng”
đây!”.

Quê ở miền Bắc, tốt nghiệp ĐH Biên phòng xong, Mười được điều về
thẳng An Thới đồn trú. Suốt 10 năm qua, “thượng lá cây, hạ ngọn cỏ” ở
đất này, Mười đều thuộc lòng, anh thường phải gặp Bảy Nhu để vận động
đừng... chạy trốn người khác như thế, tội lắm.

Tư liệu, lời của hướng dẫn viên trong khu di tích lịch sử nhà tù
Phú Quốc có nói rõ: Bảy Nhu luôn lẩn tránh mọi cuộc tiếp xúc. Hồi mới đi
cải tạo về, ông Nhu sợ người ta trả thù mình vì “biển trời” tội ác
trong quá khứ, ông ta toàn gài mìn xung quanh nhà để tự bảo vệ. Ác giả
ác báo, sau này, chính người con út của ông Nhu đã vướng vào mìn đó, bị
cụt một bên chân.



Cuối cuộc gặp gỡ là sự tha thứ, cảm thông, nhưng đúng là cũng có rất nhiều căm phẫn, có khi cả hai cùng khóc, cùng cười.

“Xin ông tha lỗi. Tôi như con chó săn của chúng nó ấy mà”

Phải nói thật thà rằng,
trong cơn xúc động và đau đớn tột độ, nhiều cựu tù Phú Quốc “thân tàn ma
dại” vì các ngón đòn tra tấn của Bảy Nhu và đám quân cảnh đã đòi “đập
chết” Bảy Nhu cho hả giận. Nhưng, vì ông Tằng đã được “trấn an tư tưởng”
suốt dọc đường, là mình phải giữ “nhân cách của người chiến thắng”, nên
ông khá bình tĩnh.

Giọng ông Tằng như rít lên: “Ông Nhu có nhận ra tôi không? Tôi là
người bị các ông tra tấn nhiều nhất. Lúc tôi ra khỏi nhà “điều hành”,
nhìn thấy tôi, ông còn bảo: “Mày vẫn còn sống đấy hử? Chúng tao đã chuẩn
bị cỗ hậu (quan tài) để ném mày ra biển rồi mà!”.

Giọng ông Nhu run lẩy bẩy: “Tôi không nhận ra đâu. Mắt tôi bây giờ yếu và mờ lắm”.

Ông Tằng vẫn kiên nhẫn, cố bình tĩnh: “Tôi là Vũ Minh Tằng, vào tù
3.3.1967; ra tù 3.9.1973. Tôi bị quân cảnh các ông tra tấn đến “kịch
đường tàu” rồi. Đây, răng của tôi bị các ông bẻ đây (vừa nói ông Tằng
vừa móc hai hàm răng giả, chìa phom miệng toàn lợi đỏ về phía ông Nhu).
Trước tôi ở B2, tôi vẫn thường châm cứu chữa bệnh đau lưng co rút cho
ông mà. Răng này là người ta vừa làm tặng tôi đấy!”. Ông Tằng dứ dứ hai
hàm răng giả trị giá 30 triệu, trắng bóc về phía ông Nhu.

Giọng ông Nhu đanh lại: “Có, tôi nhận ra ông rồi”.

Có vẻ việc nhận ra ông Tằng làm ông Nhu mất kiểm soát rất nhiều.
Ông ta có vẻ không quên ơn người tù đã châm cứu chữa bệnh cho mình: “Ông
Tằng ơi, tôi nhớ, bấy giờ ông ở buồng giam số 13, ông là Bí thư chi bộ.
Các ông đào hầm khoét ngạch, mỗi ngày đào ra được vài xẻng đất, lại đổ
đất đi ra bìa rừng bằng cách nhét đất vào trong xô đựng xỉ than nấu
bếp. Buồng giam số 13 ở gần khu bếp ăn. Tôi nhớ rồi. Tôi xin lỗi nhé.
Đời nó là như thế, tôi cũng chỉ bị chúng nó (đế quốc và tay sai) xui
khiến và ép buộc phải làm. Đời tôi cũng như con chó săn thôi, lúc đánh
các ông, tôi như con chó săn, như cái thằng điên ấy chứ có biết gì đâu”.

Nói rồi Bảy Nhu nhỏm dậy, giơ gương mặt và hai cẳng tay lốm đốm tàn
nhang đen xám về phía ông Tằng: “Tôi đây, ông đánh bao nhiêu thì cứ
đánh”.

Nghe đến đấy, ông Tằng trong cơn căm phẫn bỗng dưng... cũng xẹp
xuống, giọng ông như rên xiết: “Bác Nhu à, bác hơn tôi chừng10 tuổi, tôi
gọi như thế cho tiện. Bác Nhu ơi, thế tại sao bác lại ác đến mức đập vỡ
đầu, đục gần hết răng, nghiền nát hai xương bánh chè ở đầu gối tôi như
thế. Nắm cơm bé và thuôn như quả chuối của người tù, sao các bác lại bắt
chúng tôi phải chấm cơm vào máu và vê lẫn phân người để ăn?”.

Riêng chuyện này thì ông Nhu phủ nhận: “Tôi khẳng định là tôi không
làm chuyện đó. Chắc lúc tôi đi vắng, mấy thằng lính nó giở trò như
vậy”. Ông Nhu thừa nhận có chuyện ở mỗi phòng tù nhân tuyệt thực đều có
cái xô đựng nước, ở đó, có khi nước uống pha lẫn phân, nước tiểu và máu
của người tù, bắt họ uống.



Chùm
răng của ông Vũ Minh Tằng, sau khi bị Bảy Nhu và đám quân cảnh nhổ, bắt
nuốt vào bụng, ông đã bới phân mình giữ lại suốt gần 40 năm.

Bảy
Nhu hồi ức lại: “Ông có tài châm cứu tuyệt lắm, chữa bệnh cho tôi đỡ
lắm. Bấy giờ tôi bị đau ốm quá. Mà này, giờ về quê, ông có phát huy được
cái tay nghề đó nữa không?”. Ông Tằng nhập ngũ khi bà vợ ở nhà đang
mang thai đứa con thứ hai, ông đi biệt và không bao giờ dám tin mình còn
sống để trở về.

Ông được đào tạo y sĩ ở Viện 5 Quân y Ninh Bình từ
trước khi nhập ngũ, năm 1962. Sau này vào tù Phú Quốc, ông Tằng đã thu
gom dây sắt, xin phép đám quân cảnh để mài chúng thành những cái kim
châm cứu dài 12cm, có tới 20 cái kim như vậy, để chăm sóc sức khỏe cho
bạn tù. Riêng thượng sĩ bẻ răng Phạm Văn Nhu là trường hợp “bệnh nhân”
đặc biệt nhất của “tay kim Vũ Minh Tằng”.

“Bận sau ông quay lại, chắc tôi không còn sống nữa đâu”

Tôi đã cố sức
“đạo diễn” để ông Tằng bình tĩnh lại, đừng gây ra ẩu đả, bởi hai người
đều đã ở cái tuổi gần đất xa trời. Hai ông bắt tay nhau, ngoài quà của
đoàn chúng tôi, ông Tằng thậm chí còn đột ngột rút ví tặng ông Nhu một
ít tiền (ông có phụ cấp bệnh binh) nho nhỏ, kèm theo một câu nói mà
người nghe ai cũng dễ cảm động: “Tôi có mấy đồng, để bác mua thêm một
chén thuốc dưỡng bệnh. Đời tôi với bác bây giờ có sống được cũng chỉ là
nhờ... thuốc thang mà thôi”.

Bảy Nhu bần thần nhìn mãi ra ngoài cửa: “Tôi xin lỗi
ông”, rồi quay sang giới thiệu bà vợ của mình: “Bà xã nhà tôi, năm nay
cũng sang tuổi 80, bắt đầu được lĩnh tiền dành cho người cao tuổi đấy”.


Cái
bắt tay, sự thanh thản của ông Vũ Minh Tằng và Bảy Nhu, "người của hai
chiến tuyến", sau gần 40 năm... người nọ không tin người kia là còn
sống...

Ông Tằng quay ra hỏi về bà vợ hai của ông Nhu, một phụ
nữ trắng trẻo, mau mắn, nương theo địa vị của chồng để làm tiếp phẩm,
bán buôn phục vụ trong nhà tù. Ông Nhu cho biết: “Bà ấy chết rồi, tôi đi
cải tạo về thì bà ấy chết ở Kiên Giang”.

Khóc lớn, rồi lại cười lớn, hai con người tưởng như là
kẻ thù không đội trời chung kia đã nắm tay nhau. Bảy Nhu khoe với ông
Tằng bàn thờ Phật nhỏ bé ở góc tủ: “Tôi sống được nhờ ăn chay và niệm
Phật. Tôi biết ơn ông Tằng đã tha thứ cho tôi. Hôm trước còn có ông Kế
xuống gặp tôi. Ông ấy đã bị chúng tôi tra tấn, “kết án” tử hình thế mà
bây giờ vẫn còn sống. Những người dũng cảm như các ông, kể cả lúc tra
tấn các ông khi xưa, từ trong đáy lòng, tôi vẫn thấy rất nể phục đấy
chớ...”.

Nói rồi, ông Nhu lại đưa bàn tay đen sẫm toàn vết nám
tàn nhang tuổi già của mình lên vò nhàu khuôn mặt mình, lần đầu tiên
tôi thấy ông ta nức nở khóc.

Cuộc gặp kết thúc, khi mặt trời đã lặn dần xuống...
biển Tây. Bảy Nhu khoác vai ông Tằng, bảo, năm sau nếu ông quay lại,
chưa chắc tôi đã còn sống nữa đâu. Hai ông đều khóc, tiếng khóc của họ,
nó có cái gì bứt rứt lạ kỳ.

Theo Đỗ Doãn Hoàng
Lao Động


Cho con về thăm lại Thanh Chương
"Nhút mặn cà chua" câu hát xưa còn đó

Thanh Chương quê nghèo suốt đời con nhớ

Thương câu nói "vụng về"...anh chê.


Nay xa quê hương con muốn tìm về

Nhút có mặn cà có chua con cũng về cho bằng được

Thanh Chương quê mình mặn mà sau trước

Nghĩa xóm tình làng mộc mạc thân thương !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thanhchuong3.tk
 
Người về từ “địa phủ” và 9 chiếc răng lưu lạc
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
DIỄN ĐÀN TRƯỜNG THPT THANH CHƯƠNG 3 :: TIN TỨC TỪ ĐỜI SỐNG :: Thông tin mới nhất về đời sống-
Chuyển đến